[Dịch] Siêu Thần Cơ Giới Sư

/

Chương 53: Tà môn (2)

Chương 53: Tà môn (2)

[Dịch] Siêu Thần Cơ Giới Sư

Tề Bội Gia

7.772 chữ

15-09-2026

Rốt cuộc Ly Miêu đã làm cái quái gì mà lại chọc phải con quái vật khổng lồ này?

Lão đại Đệ Nhị Khu ngầm được coi là người đứng đầu đám đông, đồng thời cũng là người khởi xướng cuộc họp lần này, nặng nề lên tiếng: "Ly Miêu mất tích rồi, gã đã chọc phải người không nên chọc, chắc là không bao giờ gặp lại được gã nữa đâu."

Các lão đại ngồi đây đều dâng lên cảm giác thỏ chết cáo buồn. Đừng thấy bình thường ra ngoài ai nấy đều oai phong lẫm liệt, thực tế ai cũng rõ, Cục 13 có thể khiến bất cứ người nào trong số họ biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới này vào bất cứ lúc nào. Những thế lực ngầm như bọn họ căn bản chẳng thể tạo nổi một gợn sóng.

Dù sao Tây Đô cũng là thủ đô của một nước, bọn họ trông thì vẻ vang đấy, nhưng thực tế chẳng qua chỉ là lũ chuột cống nhặt nhạnh chút cơm thừa canh cặn nơi góc tối, thậm chí còn không bằng đám buôn vũ khí, tình báo làm ăn ở khu ổ chuột. Người ta ai cũng có chỗ dựa, có hậu đài, còn các lão đại như bọn họ chẳng qua chỉ là công cụ trong tay mấy ông quan to của Tinh Long, ngày nào dùng không vừa mắt thì chỉ một câu nói là đủ đẩy bọn họ vào chỗ chết."Ai sẽ tiếp quản địa bàn Đệ Thất Khu đây?"

Các lão đại đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai lên tiếng.

Đáng lý ra, việc tiếp quản địa bàn phải là một cuộc tranh giành chia chác lợi nhuận sứt đầu mẻ trán, thế nhưng lúc này lại chẳng ai hé răng. Không phải bọn họ không thèm khát địa bàn của Ly Miêu, mà là vì tình hình vẫn chưa rõ ràng. Đệ Thất Khu trong mắt bọn họ lúc này chẳng khác nào đầm rồng hang hổ, ai mà biết mình có rước họa vào thân giống gã Ly Miêu kia hay không.

Lão đại Đệ Nhị Khu đảo mắt nhìn quanh một lượt, trầm giọng hỏi: "Không ai muốn tiếp quản à?"

Cả đám vẫn im lặng.

"Được thôi, vậy thì chờ người mới ngoi lên đi." Lão đại Đệ Nhị Khu mặt không biến sắc.

Thế giới ngầm ở Đệ Thất Khu mất đi kẻ cầm trịch, kiểu gì cũng kéo theo một trận gió tanh mưa máu. Vài kẻ "khôn ngoan" từng bị Ly Miêu đè đầu cưỡi cổ chắc chắn sẽ chớp lấy cơ hội này để ngoi lên.

Nhưng đám lão đại này đâu có tốt bụng đến mức nhường cơ hội cho người mới. Bọn họ chỉ đang khoanh tay đứng nhìn, chờ một con tốt thí "đầy tham vọng" đứng ra dò đường, làm rõ tình hình Đệ Thất Khu mà thôi. Đợi đến lúc đó, những kẻ đang ngồi đây mới ra tay, dùng thế lực bám rễ chằng chịt của mình bóp chết kẻ mới nổi kia, rồi mới mổ xẻ chia chác địa bàn Đệ Thất Khu với nhau.

Miếng bánh lợi ích bớt đi được một miệng ăn dĩ nhiên là chuyện tốt, bọn họ tuyệt đối không cho phép xuất hiện một tên trùm mới có tư cách ngồi chung mâm với mình.

……

Hàn Tiêu ru rú ở tiệm sửa chữa vài ngày, mặt dày mày dạn nài nỉ xin ứng trước tháng lương đầu tiên, rồi đặt mua một lô vật liệu từ Cục 13.

Một viên đạn màu đỏ sẫm nằm gọn trong lòng bàn tay Hàn Tiêu, trên đầu đạn khắc hoa văn hình ngọn lửa.

[Đạn cháy cao: Sau khi trúng mục tiêu sẽ làm bốc cháy khu vực có đường kính ba mét, gây sát thương thiêu đốt liên tục]

Dòng giới thiệu tuy ngắn gọn, nhưng Hàn Tiêu thừa biết uy lực thực tế của nó khủng hơn mô tả nhiều.

Nguyên lý của Đạn cháy cao là bơm một loại khí có tính bám dính, cực kỳ dễ cháy vào đầu đạn để làm chất đốt. Điều kiện kích nổ của nó đơn giản hơn đạn xuyên cháy thông thường rất nhiều, chẳng cần vật dẫn cháy cũng có thể tự bốc cháy. Đây là loại đạn đặc chủng chuyên dùng để thiêu đốt. Loại khí này phải được thu thập thông qua phản ứng hóa học, sau đó đem trộn với một loại khí trơ theo tỷ lệ nhất định thì mới không tự bốc cháy. Dùng chất khí làm chất đốt khó chiết xuất hơn nhiều so với dạng lỏng hay dạng hạt. Nhưng bù lại, một khi đầu đạn vỡ ra, dù là trong môi trường chân không thì loại khí này cũng sẽ nhanh chóng tự thiêu rụi hoàn toàn, nghiễm nhiên mang tính bảo mật cực cao.

Cách thức chiết xuất loại khí này được ghi chép thành từng bước thí nghiệm rất nghiêm ngặt trên bản vẽ. Hắn vẫn chưa học kỹ năng 【Sinh hóa cơ bản】 thuộc nhánh Năng lượng nên không rõ nguyên lý, nhưng cứ nhắm mắt làm theo là xong.

Loại đạn này có thể chế tạo cho đủ các cỡ nòng, từ súng lục cho đến súng bắn tỉa. Đã thế lại còn dễ sản xuất, vô cùng thực dụng, đầu ra thị trường cũng rộng mở hơn. Mấy ngày nay tranh thủ thời gian rảnh rỗi, hắn đã chế tạo được vài chục viên Đạn cháy cao.

Nhân tiện, Hàn Tiêu dùng loại thép tốt để rèn một thanh Đao chiến đấu gấp: nặng 5,3 pound, dài 0,65 mét, khi gập lại phần chuôi dài 0,12 mét, sức tấn công cận chiến 13~19. Toàn thân thanh đao đen bóng, trên lưỡi đao chia thành từng nấc vân gấp khúc, mũi đao vuông góc hệt như dao rọc giấy. Món vũ khí cận chiến dành cho người mới này chẳng có tác dụng gì mấy với hắn, làm ra chủ yếu là có còn hơn không.

Điểm kinh nghiệm kiếm được từ việc chế tạo Đạn cháy cao và Đao chiến đấu gấp đều được hắn đập vào để nâng kỹ năng 【Thân hòa cơ giới sơ cấp】 lên cấp 4.

Cấp tối đa của 【Thân hòa cơ giới sơ cấp】 là cấp 5, hiện tại vẫn còn thiếu 15.000 điểm kinh nghiệm. Kỹ năng 【Bắn súng cơ bản】 đang ở cấp 8, muốn max cấp thì cần thêm 45.000 điểm kinh nghiệm nữa. Chỉ cần cày thêm 60.000 điểm kinh nghiệm, hắn sẽ có thêm 2 điểm tiềm năng.Mỗi quốc gia đều nắm giữ những Tri thức tiến giai khác nhau như một loại cơ mật. Một trong những mục đích của việc này là để thu hút những siêu năng giả mạnh mẽ thích hành động đơn độc. Hải Lam Tinh chỉ có tri thức chức nghiệp của ba hệ chính: Dị Năng hệ, Võ Đạo hệ và Cơ Giới hệ.

Chẳng có hành tinh tân thủ nào sở hữu trọn vẹn tri thức của cả năm chức nghiệp chính. Bảng khảo sát khuynh hướng nghề nghiệp đầu game của người chơi sẽ quyết định việc hệ thống phân bổ họ đến loại hành tinh tân thủ nào.

Ví dụ như ở hành tinh tân thủ có bối cảnh cổ đại, bảo người ta chế tạo máy móc cơ khí, liệu có khả thi không?

Ấy, đừng đùa, thật ra vẫn làm được đấy.

Có điều, người chơi sẽ phải tự tay rèn sắt, đúc phôi, luyện kim. Không có máy tiện hay thiết bị hỗ trợ, muốn chế tạo thứ gì cũng phải làm thủ công. Đã thế, rất nhiều món còn chẳng thể làm ra nổi, nguyên liệu thô lại thiếu thốn trăm bề, hiệu suất thấp đến mức khiến người ta phát điên.

Tri thức tiến giai mà Cục 13 nắm giữ vừa khéo lại thuộc nhánh Vũ Trang của Cơ Giới hệ. Tuy nhiên, nó chỉ mở cho nhân sự có quyền hạn cao, ít nhất mức độ quan hệ phải đạt tới 【Tôn kính】 mới được xem, như thế thì tốn quá nhiều thời gian.

Hàn Tiêu thầm nghĩ, nếu muốn có được Tri thức tiến giai trong thời gian ngắn, hắn buộc phải tùy cơ ứng biến, đi nước cờ hiểm. Nhiệm vụ tiến giai của hắn đành phải trông cậy cả vào Cục 13 rồi.

Hiện tại chưa có cơ hội, đành phải chờ đợi thôi.

Hàn Tiêu cũng không quên giải quyết các đơn hàng của tiệm sửa chữa. Đối với hắn, mấy việc này căn bản chẳng tính là làm việc, nhẹ nhàng vô cùng.

Mấy ngày nay, Lữ Thiến cứ tìm cách tránh mặt hắn, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt Hàn Tiêu. Nói chưa được vài câu, cô nàng đã đỏ bừng mặt viện cớ bỏ chạy, khiến Hàn Tiêu cũng bó tay.

Tất cả là tại Lão Lữ!

Lão già hói này còn đứng bên cạnh cười cợt, ngon thì bước qua đây, ông cho xem "bảo bối" to đùng này.

Cảm xúc của Lữ Thiến đối với Hàn Tiêu vô cùng phức tạp. Cô đã không dưới một lần tự hỏi bản thân: Mình có ghét Hàn Tiêu không? Câu trả lời là không.

Nhưng mình có thích Hàn Tiêu không? Câu trả lời cũng là không. Tuyệt đối không phải kiểu tình cảm nam nữ, dùng từ "ngưỡng mộ" để hình dung thì chuẩn xác hơn.

Thế nhưng, nếu mình thẳng thừng từ chối, liệu Hàn Tiêu có giận quá mà nghỉ việc luôn không? Lữ Thiến không nỡ để mất một người phụ tá vừa giỏi giang lại vừa (rẻ) như thế.

Cho nên Lữ Thiến cứ luôn rối rắm trong lòng. Cô né tránh Hàn Tiêu vì sợ hắn sẽ đòi một câu trả lời dứt khoát, tâm trạng lúc nào cũng thấp thỏm như đang tung đồng xu: Nhỡ hắn tỏ tình thật thì mình phải làm sao đây?

Mặc kệ Lữ Thiến đang tự mình xoắn xuýt, điện thoại của Hàn Tiêu bỗng đổ chuông.

Phùng Quân gửi tới một tin nhắn: "Giấy tờ của cậu đã được phê duyệt rồi, hôm nay đến trình diện nhé."

"Cuối cùng cũng tới."

Ánh mắt Hàn Tiêu lóe lên.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!